Monday, September 20, 2021

Chúa Nhật XIII Thường Niêm Năm B: Đích đến của đức tin là sự sống

Lời Chúa: Mc 5, 21-43

Khi ấy, Chúa Giêsu đã xuống thuyền trở về bờ bên kia, có đám đông dân chúng tụ họp quanh Người, và lúc đó Người đang ở bờ biển. Bỗng có một ông trưởng hội đường tên là Giairô đến. Trông thấy Người, ông sụp lạy và van xin rằng: “Con gái tôi đang hấp hối, xin Ngài đến đặt tay trên nó để nó được khỏi và được sống”. Chúa Giêsu ra đi với ông ấy, và đám đông dân chúng cũng đi theo chen lấn Người tứ phía.

{Vậy có một người đàn bà bị bệnh xuất huyết đã mười hai năm. Bà đã chịu cực khổ, tìm thầy chạy thuốc, tiêu hết tiền của mà không thuyên giảm, trái lại bệnh càng tệ hơn. Khi bà nghe nói về Chúa Giêsu, bà đi lẫn trong đám đông đến phía sau Người, chạm đến áo Người, vì bà tự nhủ: “Miễn sao tôi chạm tới áo Người thì tôi sẽ được lành”. Lập tức, huyết cầm lại và bà cảm thấy trong mình đã được khỏi bệnh. Ngay lúc ấy, Chúa Giêsu nhận biết có sức mạnh đã xuất phát tự mình, Người liền quay lại đám đông mà hỏi: “Ai đã chạm đến áo Ta?” Các môn đệ thưa Người rằng: “Thầy coi, đám đông chen lấn Thầy tứ phía, vậy mà Thầy còn hỏi ‘Ai chạm đến Ta?’!” Nhưng Người cứ nhìn quanh để tìm xem kẻ đã làm điều đó. Bấy giờ người đàn bà run sợ, vì biết rõ sự thể đã xảy ra nơi mình, liền đến sụp lạy Người và thú nhận với Người tất cả sự thật. Người bảo bà: “Hỡi con, đức tin của con đã chữa con, hãy về bình an và được khỏi bệnh”.}

Người còn đang nói, thì người nhà đến nói với ông trưởng hội đường rằng: “Con gái ông chết rồi, còn phiền Thầy làm chi nữa?” Nhưng Chúa Giêsu đã thoáng nghe lời họ vừa nói, nên Người bảo ông trưởng hội đường rằng: “Ông đừng sợ, hãy cứ tin”. Và Người không cho ai đi theo, trừ Phêrô, Giacôbê và Gioan, em Giacôbê. Các Ngài đến nhà ông trưởng hội đường và Chúa Giêsu thấy người ta khóc lóc kêu la ồn ào, Người bước vào và bảo họ: “Sao ồn ào và khóc lóc thế? Con bé không chết đâu, nó đang ngủ đó”. Họ liền chế diễu Người. Nhưng Người đuổi họ ra ngoài hết, chỉ đem theo cha mẹ đứa bé và những môn đệ đã theo Người vào chỗ đứa bé nằm.

Và Người cầm tay đứa nhỏ nói rằng: “Talitha, Koumi”, nghĩa là: “Hỡi em bé, Ta truyền cho em hãy chỗi dậy!” Tức thì em bé đứng dậy và đi được ngay, vì em đã được mười hai tuổi. Họ sửng sốt kinh ngạc.

Nhưng Người cấm ngặt họ đừng cho ai biết việc ấy và bảo họ cho em bé ăn.

Suy niệm

Bài Tin Mừng hôm nay kể lại cho chúng ta hai phép lạ được thực hiện nhờ biết đặt để niềm tin mạnh mẽ vào quyền năng của Đức Giê-su.

Trước hết, lòng tin của ông trưởng hội đường Do Thái làm chúng ta phải ngạc nhiên, thán phục. Phải chân nhận rằng động lực ban đầu thúc đẩy ông mạnh dạn đi tìm Đức Giê-su đó chính là tình yêu thương ông dành cho đứa con bé bỏng đang nằm thoi thóp chờ chết. Nhưng bên cạnh đó, cũng không thể phủ nhận lòng tin mạnh mẽ ông đặt để nơi quyền năng của Đức Giê-su mà có lẽ ông là người đã ít nhiều lần được chứng kiến. Hãy quan sát những hành động của ông khi gặp Đức Giê-su: ông sụp xuống dưới chân và khẩn khoản nài xin Người. Ông hẳn cũng phải là người có tuổi và có địa vị trong giới lãnh đạo Do Thái. Thế nhưng sẵn sàng vứt bỏ tất cả những quy tắc thông thường để nài xin ơn huệ từ Đức Giê-su, một người trẻ nhưng đầy quyền năng. Điều này cho thấy ông xác quyết một cách tuyệt đối niềm tin của mình vào sức mạnh cứu chữa nơi con người Đức Giê-su. Và chính nhờ niềm tin ấy mà ông được Người thương xót. Con gái ông được cứu chữa.

Thứ đến, chúng ta cũng không khỏi ngạc nhiên thán phục trước lòng tin mà người đàn bà bị bệnh băng huyết dành cho Đức Giê-su ngang qua hành động “liều lĩnh và can đảm” của mình. Cũng như ông trưởng hội đường trên kia, động lực trước hết khiến bà tìm mọi cách để gặp được Đức Giê-su xuất phát từ một nhu cầu cá nhân: mong muốn cho được chữa khỏi bệnh. Bà đang ở trong một hoàn cảnh vô cùng đáng thương khi phải chịu cảnh bệnh tật đến 12 năm, chạy chữa đến tán gia bại sản nhưng vẫn tiền mất tật mang. Có ở trong hoàn cảnh của bà mới thấy bà đau khổ và tội nghiệp đến mức nào. Và càng đau khổ vì bệnh tật bao nhiêu thì bà lại càng hạnh phúc và vui sướng bấy nhiêu khi được chữa cho lành bệnh. Thái độ sợ sệt và chất phác của bà cả lúc trước và sau khi hành động “sờ vào áo choàng” của Đức Giê-su ẩn chứa một niềm tin vô cùng mạnh mẽ. Việc Chúa Giê-su cố tình tìm kiếm xem ai là người đã sờ vào áo Người chỉ là tạo cơ hội cho người phụ nữ tuyên xưng niềm tin của mình. Thật đáng yêu biết bao khi thấy bà vừa vui mừng vừa sợ đến phát run lúc nhận ra hành động của mình bị “phát hiện”. Nhưng đáp lại nỗi sợ ấy của bà là thái độ đầy nhân từ của Đức Giê-su: “Này con, lòng tin của con đã cứu chữa con. Con hãy về bình an và khỏi hẳn bệnh”.

Qua hai phép lạ trên, chúng ta thấy điểm đến của niềm tin chính là sự sống. Hay nói khác đi, niềm tin tưởng vào Thiên Chúa sẽ là con đường đưa chúng ta đến với sự sống. Ông trưởng hội đường nhờ tin mà cứu được mạng sống cho con gái mình. Còn người phụ nữ cũng nhờ lòng tin mà được chữa cho khỏi bệnh.

Mỗi người Ki-tô hữu trong ngày lãnh nhận phép Rửa tội cũng đã được dìm vào trong cái chết và sự phục sinh của Đức Ki-tô. Xin Thánh Thần tình yêu của Thiên Chúa giúp chúng ta biết sống trọn vẹn hồng ân đức tin của mình, để nhờ đó, mỗi người cũng được Thiên Chúa ân thưởng sự sống viên mãn trên Nước Trời khi kết thúc cuộc hành trình nơi dương thế này.

Thành Tâm

BÀI LIÊN QUAN

22,465Thành viênThích
2,941Người theo dõiTheo dõi
18,400Người theo dõiĐăng Ký
SUY NIỆM VỀ THÁNH TÂM CHÚA GIÊSUspot_img

BÀI MỚI NHẤT