“Abba, Cha ơi” (Mc 14,36)
Bạn có thể nghĩ rằng là Thiên Chúa, Chúa Giêsu sẽ khá tự phụ. Rốt cuộc, chẳng có gì mà Chúa không thể làm được. Ngài đi trên mặt nước, chữa khỏi bệnh phong cùi, làm cơn bão yên lặng và thậm chí làm cho kẻ chết sống lại. Vậy tại sao phải cầu nguyện? Chúa Giêsu có thể có mong muốn gì để nói chuyện với Thiên Chúa? Hay đó chỉ là đóng kịch, “giả vờ” để nói chuyện với Cha của Ngài?
Để hiểu rõ hơn về điều này, có lẽ chúng ta nên xem lại sự hiểu biết của mình về Thiên Chúa thực sự như thế nào. Con người đôi khi có một ý tưởng trái với giáo lý về một vị thần đơn độc, ngồi trên đỉnh Olympus hay Valhalla, chìm đắm trong suy nghĩ của chính mình. Vị thần ẩn dật này, xa cách này không phải là Thiên Chúa mà Chúa Giêsu đã mặc khải cho chúng ta, và nó cũng không phản ánh cuộc đời của Chúa Giêsu.
Chúa Giêsu mặc khải chỉ một Thiên Chúa nhưng có 3 ngôi vị, một cộng đồng hơn là một cá nhân cô độc. Với tư cách là con người, Chúa Giêsu đã sống sự hiệp thông này với Cha ngài đặc biệt qua lời cầu nguyện. Khi Chúa Giêsu lên núi hay vào trong sa mạc, Ngài không “chìm đắm trong suy nghĩ của mình”, mà đắm chìm trong cuộc trò chuyện với Chúa Cha. Chúa yêu Cha của mình, do vậy mà Ngài thích dành thời gian với Người.
Khi tôi cầu nguyện, động lực chính của tôi là gì?
Đối với Chúa Giêsu, cầu nguyện không phải là việc vặt mà ngài phải ra ngoài, mà là một niềm vui, một hoạt động mà ngài thích thú và mong đợi. Đó là lý do tại sao trong Phúc âm, chúng ta thấy Chúa Giêsu thường xuyên cầu nguyện. Chúa dành thời gian cho việc cầu nguyện vì đối với Ngài, đó là một ưu tiên.
Tóm lại, Chúa Giêsu không cầu nguyện chỉ vì ngài “cần”. Ngài không hướng về Thiên Chúa chỉ như một người giải quyết vấn đề hay một vệ sĩ mà là một người Cha. Sẽ thật đáng tiếc nếu chúng ta chỉ thỏa thuận với cha mình để mượn chìa khóa xe hay vay một khoản ngắn hạn! Đây không phải là thái độ của Chúa Giêsu. Ngài nảy ra ý tưởng với Thiên Chúa, chia sẻ những suy nghĩ và nguyện vọng sâu thẳm của mình, và đôi khi chỉ tận hưởng sự đồng hành của Thiên Chúa mà không nói gì cả.
Vì vậy, chúng ta thấy Chúa Giêsu ca ngợi, cảm tạ, cầu xin và dành hằng giờ trước mặt Chúa Cha. Trái tim của Chúa Giêsu thực sự là một trái tim cầu nguyện.
Điều thực sự đáng kinh ngạc là tất cả chúng ta đều được mời gọi đến sự hiệp thông mật thiết này với Thiên Chúa. Bạn nghĩ gì về những lời này, được Chúa Giê-u nói với Cha trong Bữa Tiệc Ly? “Như Cha ở trong con và con ở trong Cha, để họ cũng ở trong chúng ta (Ga 17:21). Ngài cầu xin Thiên Chúa rằng, chúng ta cũng có thể có mối tương quan mật thiết với Ngài giống như sự chia sẻ của Cha và Con!
Một lúc sau, Chúa Giêsu lặp lại một ý nghĩ tương tự: Con ở trong họ và Cha ở trong con, để họ được hoàn toàn nên một; như vậy, thế gian sẽ nhận biết là chính Cha đã sai con và đã yêu thương họ như đã yêu thương con” (Ga 17, 23). Chúa Giêsu bảo đảm với chúng ta rằng Người sẽ hiệp thông như vậy với chúng ta. Thiên Chúa mời gọi chúng ta bước vào sự mật thiết của Người, hiệp thông với Thiên Chúa Ba Ngôi.
Điều này chắc chắn để chúng ta chấp nhận, hoặc thậm chí để bắt đầu hiểu, nhưng chúng ta cần phải cố gắng. Bởi vì nó cho chúng ta biết rất nhiều điều về chúng ta là ai và có ý nghĩa như thế nào.
Tôi có xu hướng lấy lý do gì khi không muốn dành thời gian cầu nguyện với Chúa?
Cầu nguyện có thể là công việc khó khăn, đó là sự thật. Nó đòi hỏi sự kiên trì và nỗ lực, đôi khi thậm chí chỉ để tiếp tục tập trung vào những gì chúng ta đang làm. Nhưng nó là sự thực hành có thể thay đổi cuộc sống của chúng ta.
Thiên Chúa không giải quyết mối quan hệ đơn thuần với chúng ta, hoặc một người quen qua đường. Chúa muốn tình bạn, sự mật thiết, tin tưởng, cộng tác của chúng ta. Giống như Chúa Giêsu, chúng ta cần dành thời gian để hiến dâng cho Thiên Chúa. Cầu nguyện không chỉ tình cờ; chúng ta cần phải làm cho nó xảy ra. Đó là cách sử dụng thời gian tốt nhất.
Lạy Chúa, giữa vô số hoạt động, Ngài đã tìm thấy một khoảng thời gian đặc biệt để dành cho Chúa Cha. Ngài coi trọng lời cầu nguyện và ưu tiên nó. Chúa không chỉ nghĩ đến việc cầu nguyện khi Ngài cần điều gì đó từ Chúa Cha, mà còn mang một mối quan hệ yêu thương tích cực với Chúa Cha. Ngài thích ở bên cạnh và khiến Chúa Cha trở thành người bạn tâm tình sâu sắc nhất. Chúa đã nói với Chúa Cha những suy nghĩ của bản thân, tâm trạng khi thất vọng, nghi ngờ và lý tưởng của Ngài.
Con hiểu giá trị của việc cầu nguyện trên lý thuyết, nhưng trong thực tế con thường cảm thấy thật khó khăn. Đôi khi con không thấy được nó đang thay đổi rất nhiều. Con đã từng trải nghiệm điều đó chưa, nó sẽ giúp con biết rằng điều đó không phải lúc nào cũng dễ dàng đối với Chúa. Ngài có luôn cảm thấy sự hiện diện của Thiên Chúa không? Ngài có nhận được câu trả lời ngay lập tức cho tất cả các nghi ngờ và câu hỏi của mình không? Con đoán là Ngài đã không làm như vậy, nhưng con chắc rằng điều này không làm giảm sự tin tưởng của Ngài đối với Thiên Chúa hoặc sự kiên định của Ngài trong lời cầu nguyện của mình.
Lạy Chúa, xin giúp con biết quý trọng lời cầu nguyện. Xin giúp con biết ơn nhiều hơn vì được vinh dự nói chuyện với Chúa mỗi ngày, biết rằng Ngài nghe con, yêu con và vui thích khi ở cùng con. Mọi thứ nhìn khác từ khía cạnh của lời cầu nguyện, bởi vì đó là góc nhìn của Ngài về mọi thứ, từ thiên đàng. Xin hãy dạy con cầu nguyện, như Chúa đã cầu nguyện, theo cách làm đẹp lòng Thiên Chúa và sự mật thiết của Ngài.
Trái tim cầu nguyện của Chúa Giêsu, xin hãy làm cho trái tim con giống như Trái tim của Ngài hơn!
A Heart Like His: Meditations on the Sacred Heart of Jesus
Tác giả: Thomas D. Williams | Sakura Nga, chuyển ngữ