Thứ Hai tuần XXVI Thường Niên – Thánh Vinh sơn Phaolô, linh mục– Người cao trọng nhất

Lời Chúa: Lc 9, 46-50

Khi ấy, các môn đệ nghĩ ngợi trong lòng rằng ai trong các ông sẽ là người cao trọng nhất. Chúa Giêsu thấu biết tư tưởng trong lòng các ông, Người liền dẫn một trẻ nhỏ tới, để đứng bên cạnh Người, và bảo các ông rằng: “Hễ ai đón nhận trẻ nhỏ này vì danh Thầy, tức là đón nhận Thầy: mà hễ ai đón nhận Thầy, tức là đón nhận Đấng đã sai Thầy. Vì kẻ nào bé nhỏ nhất trong tất cả các con, đó là người cao trọng nhất”.

Gioan lên tiếng thưa Người rằng: “Lạy Thầy, chúng con thấy một người kia lấy danh Thầy mà trừ quỷ, và chúng con đã ngăn cản nó, vì nó không theo Thầy cùng với chúng con”. Chúa Giêsu bảo ông rằng: “Các con chớ ngăn cản, vì ai không chống nghịch các con, tức là thuận với các con”.

Suy niệm: Chúa là tất cả

Thế giới đảo điên vì tranh chấp hơn thua. Con người khổ đau vì cái được cái mất. Vì thế châm ngôn Pháp nói: sống là đấu tranh. Đấu tranh để có địa vị hơn, giầu có hơn người. Não trạng thế tục len lỏi vào cả các môn đệ của Chúa. Nên các ông tranh giành địa vị cao thấp.

Chúa nhân cơ hội dạy dỗ các ông. Tinh thần trong Nước Chúa phải ngược với tinh thần thế tục. Ai muốn làm lớn phải trở nên bé nhỏ. Ai muốn chỉ huy phải phục vụ. Chúa chẳng nói suông. Chính Chúa đã làm trước. Chính Chúa rất giầu sang đã trở nên khó nghèo. Rất cao sang đã trở nên thấp hèn. Chúa là Thầy là Chúa nhưng đã quì xuống rửa chân cho các tông đồ. Ai trở nên bé nhỏ là trở nên chính Chúa. Chúa đi ngược với trần gian. Ai theo đuổi trần gian sẽ mất Chúa. Ai từ bỏ trần gian sẽ được chính Chúa. Được Chúa là được tất cả: “Ai tiếp đón em nhỏ này vì danh Thầy, là tiếp đón chính Thầy; và ai tiếp đón Thầy, là tiếp đón Đấng đã sai Thầy. Thật vậy, ai là người nhỏ nhất trong tất cả anh em, thì kẻ ấy là người lớn nhất”.

Đó cũng chính là điều Da-ca-ri-a thay mặt Chúa khẳng định. Khi dân phản bội Chúa thì họ mất tất cả. Nhà tan cửa nát. Thân phận lưu đày nô lệ. Họ mơ một cuộc sống an bình nơi quê nhà. Họ mơ chiều chiều được ngồi trong quảng trường đền thánh. Ông già bà cả được thảnh thơi nghỉ ngơi. Lên đền thờ cầu nguyện. Sống lâu trăm tuổi. Đó là điều không thể được với tình hình lực lượng thua kém của họ. Nhưng Chúa quả quyết đó là điều có thể được đối với quyền năng của Chúa. Vì Chúa là tất cả. “Ta sẽ dẫn chúng về…Chúng sẽ là dân của Ta; Ta sẽ là Chúa của chúng”.

Xin cho con biết từ bỏ thế gian. Chỉ chọn một mình Chúa thôi.

TGM Giuse Ngô Quang Kiệt

Bài viết liên quan

01.09.2025 – Thứ Hai, Tuần XXII Thường Niên: Phản ứng cảm tính trước Đức Giêsu

“Khi nghe những lời ấy, mọi người trong hội đường đầy căm phẫn. Họ đứng...

31.08.2025 – Chúa Nhật XXII Thường Niên Năm C: Động lực của tình yêu

“ 12 Khi nào ông đãi khách ăn trưa hay ăn tối, thì đừng mời...

30.08.2025 – Thứ Bảy, Tuần XXI Thường Niên: Sự sũng mãn của các hồng ân Thánh Thần

“Người đã lãnh năm yến tiến lại gần, đưa thêm năm yến nữa và nói:...

29.08.2025 – Thứ Sáu Tuần XXI Thường Niên (Thánh Gio-an Tẩy Giả bị trảm quyết): Trung tín trong đâu khổ

“17 Khi ấy, vua Hê-rô-đê đã sai người đi bắt ông Gio-an và xiềng ông...

28.08.2025 – Thứ Năm, Tuần XXI Thường Niên: Những thúc giục nhẹ nhàng của ân sủng

42 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Anh em hãy...

27.08.2025 – Thứ Tư, Tuần XXI Thường Niên: Sự kiên vững và mạnh mẽ của tình yêu

Đức Giêsu nói: “Khốn cho các ngươi, hỡi kinh sư và biệt phái giả hình!...