16.9.2025 – Thứ Ba, Tuần XXIV Thường Niên: Lòng Thương Xót, Niềm Hy Vọng và Đức Tin

“Đức Giêsu đi đến một thành gọi là Nain, có các môn đệ và một đám rất đông cùng đi với Người. Khi đến gần cửa thành, Người gặp người ta khiêng đi chôn một người con trai duy nhất, mẹ anh lại là một bà goá; có một đám rất đông trong thành cùng đi với bà.” (Lc 7,11–12)

Hãy thử hình dung nỗi đau của người mẹ này. Bà đã từng có chồng, có con, cùng nhau nuôi nấng đứa con duy nhất. Rồi bà chứng kiến chồng lìa đời, để lại hai mẹ con nương tựa vào nhau. Và giờ đây, người con yêu dấu ấy cũng đã ra đi, để bà lẻ loi đưa con về nơi an nghỉ cuối cùng. Không còn ai để bầu bạn, không còn chỗ dựa, bà giờ đây hoàn toàn đơn côi.

Nỗi đau ấy quá sức chịu đựng. Trái tim người mẹ chắc hẳn ngập tràn thương đau và hoang mang. Bởi thời ấy, một người goá phụ sẽ khó lòng tự lo cho cuộc sống của mình, nhất là ở thôn làng nghèo khó. Khi chồng mất, bà còn có thể trông vào đứa con để nâng đỡ tuổi già. Nhưng giờ đây, con cũng đã mất, bà sẽ sống ra sao? Ai nuôi bà qua tháng ngày? Hay bà sẽ rơi vào cảnh nghèo khổ, phải đi ăn xin từng bữa?

Chính trong nỗi tuyệt vọng đó, Chúa Giêsu đã bước vào đời bà. Ta không biết bà có từng nghe danh Chúa trước đó hay không. Có lẽ bà chẳng thuộc về nhóm môn đệ, cũng chẳng ai trong đám tang kêu xin Người can thiệp. Nhưng Chúa đã dừng lại. Người động lòng thương, không chỉ vì sự xót xa của bà mẹ goá, mà còn vì niềm tin và niềm hy vọng của đám đông dân chúng đang đi theo Người.

Ngày hôm trước, đám đông ấy đã chứng kiến Chúa chữa lành người đầy tớ của viên đại đội trưởng. Họ đã tin vào quyền năng của Người. Khi cùng bước đi và gặp cảnh tang tóc này, niềm tin ấy lại được khơi dậy, biến thành một lời cầu nguyện âm thầm. Trái tim họ cùng rung động với lòng thương xót của Chúa, và họ hy vọng rằng Người sẽ hành động. Chính niềm cảm thông, niềm hy vọng và đức tin ấy đã trở thành lời khẩn cầu mạnh mẽ, khiến Chúa Giêsu bày tỏ quyền năng phục sinh của Thiên Chúa, trao lại sự sống cho người con trai duy nhất.

Câu chuyện ở Nain không chỉ kể lại một phép lạ, mà còn dạy chúng ta một cách thức trở nên trung gian của ân sủng Chúa: đó là biết cảm thông, biết hy vọng và tin tưởng. Khi chứng kiến nỗi khổ đau của tha nhân, chúng ta hãy để con tim mình rung động, hãy đặt niềm hy vọng nơi quyền năng của Thiên Chúa, rồi đứng đó – trong niềm tin – như một lời cầu nguyện sống động. Và Thiên Chúa sẽ đáp lời.

Hôm nay, bạn hãy dừng lại và nghĩ xem: trong đời sống của bạn, ai là “người goá phụ thành Nain”? Ai là người mà Thiên Chúa muốn bạn để tâm, cảm thông và cầu nguyện cho họ? Khi mở lòng ra với họ, hãy xin Chúa ban cho bạn ơn hy vọng và đức tin, để biến lòng trắc ẩn của bạn thành lời chuyển cầu, và Chúa sẽ thương đoái nhìn.

Lời nguyện

Lạy Chúa Giêsu đầy lòng thương xót, Chúa luôn thấu hiểu những nỗi khổ đau và thiếu thốn của chúng con. Xin cho con một trái tim biết cảm thông, để nhận ra những ai đang cần đến tình thương. Xin đổ đầy nơi con niềm hy vọng và đức tin, để con biết dâng lên Chúa tất cả những ai đang đau khổ, và trở nên người chuyển cầu cho anh chị em con. Amen.

Bài viết liên quan

02.02.2026. Thứ Hai Tuần IV Thường Niên

Bạn có biết ơn sủng của Chúa không? Sau khi sinh Ðức Giêsu, Maria thực...

01.02.2026. Chúa Nhật IV Thường Niên Năm A

Nếu ai đó gọi bạn là hiền lành, bạn sẽ coi đó là một lời...

31.01.2026. Thứ Bảy Tuần III Thường Niên

Trong Tin Mừng hôm nay, bạn có để ý rằng, sau khi đã dẹp yên...

30.01.2026. Thứ Sáu Tuần III Thường Niên

Những hạt cải dạy chúng ta về điều gì về nước Thiên Chúa? Hạt cải...

29.01.2026. Thứ Năm Tuần III Thường Niên

Hình ảnh ánh sáng và ngọn đèn nói với chúng ta điều gì về nước...

25.01.2026. Chúa Nhật III Thường Niên Năm A

Sau Mùa Giáng Sinh với các bản văn Tin Mừng nói về việc hạ sinh...