Cuối năm, Miền Núi Tây Bắc rất lạnh. Sương xuống nhiều hơn, phủ đầy cả lối đi quanh nhà thờ, và quấn quýt quanh những mái nhà nhỏ nép mình bên triền núi. Gió thổi qua thung lũng mang theo mùi khói bếp, mùi nếp mới, mùi của một năm đang chậm rãi khép lại. Trong cái lạnh ấy, giáo xứ Bảo Long bước vào buổi tổng kết cuối năm với một cảm giác rất riêng: lạnh ngoài da, nhưng ấm trong lòng.
Ngôi nhà thờ hôm nay sáng đèn sớm hơn thường ngày. Cha xứ, cha phó Đặc trách, quý cha phụ tá hiện diện giữa cộng đoàn như những người cha hiền, lặng lẽ nhưng vững vàng. Sự có mặt của quý cha là một điểm tựa tinh thần, để mọi người biết rằng: trên hành trình giữa núi rừng còn nhiều thiếu thốn này, Chúa vẫn đang ở rất gần.
Buổi tổng kết Giáo xứ diễn ra trong bầu khí trang nghiêm và chân thành. Bài báo cáo của ông chủ tịch giáo xứ không hoa mỹ, không cầu kỳ, chỉ là những con số, những công việc, những vui buồn rất thật của một giáo xứ vùng cao. Nhưng chính sự mộc mạc ấy lại khiến người nghe lắng lại. Từng việc nhỏ được nhắc tên, từ đời sống đức tin, sinh hoạt hội đoàn, đến những khó khăn còn đó như từng viên đá góp phần xây nên ngôi nhà chung mang tên Bảo Long.
Giữa cái lạnh buốt giá của miền sơn cước, lời Thánh Kinh vang lên chậm rãi: “Ơn Ta đủ cho con.” Ngắn thôi, nhưng đủ sưởi ấm. Bởi nhìn lại, Giáo xứ Bảo Long vẫn đứng vững, vẫn có tiếng kinh mỗi ngày, vẫn có những con người âm thầm giữ lửa đức tin giữa bao nhọc nhằn của cuộc sống mưu sinh. Khi phần tổng kết khép lại, đêm Tây Bắc dường như dịu hơn. Bếp lửa được nhóm lên cho bữa tất niên. Mọi người cùng nhau đùm bánh chưng, rửa lá, vo gạo, xếp củi. Đôi bàn tay đã quen với nương rẫy nay lại khéo léo gói trọn hạt nếp, miếng thịt, đậu xanh… gói cả sự chắt chiu của một năm vất vả.
Bên bếp lửa hồng, những câu chuyện cũ được nhắc lại. Có tiếng cười xen lẫn tiếng gió rít ngoài hiên. Cái lạnh như được đẩy lùi, nhường chỗ cho sự ấm áp lan ra từ bếp than, từ nồi bánh chưng đang sôi, và từ tình người rất thật. Mâm cỗ tất niên không cầu kỳ, nhưng đủ đầy. Mỗi món ăn là công sức chung tay của cộng đoàn, là sự sẻ chia rất Bảo Long: có gì góp nấy, có bao nhiêu thương nhau bấy nhiêu. Ngồi lại bên nhau, người ta chợt nhận ra: hạnh phúc đôi khi chỉ là được ăn chung một bữa cơm cuối năm, trong sự bình an.
Ngoài kia, sương vẫn rơi, núi rừng vẫn lặng. Nhưng trong lòng Giáo xứ Bảo Long, một mùa xuân đã bắt đầu nhen nhóm. Xuân của hy vọng, của niềm tin, của lời tạ ơn dâng lên Chúa, Đấng đã âm thầm đồng hành cùng giáo xứ suốt một năm dài.
Lạy Chúa, Giữa núi rừng Tây Bắc lạnh giá, chúng con ngồi lại bên nhau khi năm cũ sắp khép lại. Chúng con xin dâng lên Chúa một năm qua với những niềm vui nhỏ bé, những nỗi nhọc nhằn, và những cố gắng âm thầm mà chỉ có Chúa mới thấu hiểu. Bước sang năm mới, xin cho Giáo xứ Bảo Long biết nắm tay nhau chặt hơn, biết yêu thương nhiều hơn, biết tin tưởng và phó thác nhiều hơn nơi Chúa. Dẫu đường phía trước còn gập ghềnh núi dốc, xin cho chúng con luôn vững lòng, vì biết rằng Chúa đang cùng chúng con bước đi. Chúng con xin dâng tất cả trong bình an và hy vọng.
Tusĩ Gb. Nguyễn Công Mẫu, CSC

Bài viết liên quan
Niềm vui đón nhận Ánh Sáng Tin Mừng nơi miền sơn cước Sơn Thuỷ A Lưới
Sáng Chúa Nhật, ngày 04/01/2026, trong bầu khí linh thiêng của Lễ Hiển Linh, cộng...
Giáng sinh ấm áp nơi xứ đạo Bảo Long
Trong cái rét buốt của đêm đông, bà con xứ đạo Bảo Long, Giáo phận...
Đêm Canh Thức và Thánh Lễ mừng Chúa Giáng Sinh 2025 tại Dòng Thánh Tâm Huế
rong bầu khí linh thánh của “Đêm Bình An” đón mừng Ngôi Hai Thiên Chúa...
Có một nghề giáo không lương bổng, không lợi lộc
Hàng năm, cứ đến ngày 20 tháng 11, nhiều người trong chúng ta hướng về...
Thánh Lễ ban Bí tích Thêm Sức tại Giáo Xứ Bảo Long – dấu ấn thiêng liêng sau 110 năm thành lập
“Anh em sẽ nhận được sức mạnh của Thánh Thần, và anh em sẽ là...
Thánh lễ tạ ơn kỷ niệm 50 năm đón nhận Tin mừng, 20 năm thành lập Giáo xứ và ban Bí tích Thêm Sức tại Giáo xứ Sơn Thủy A Lưới
Trong tâm tình tạ ơn Thiên Chúa, tri ân bậc tiền nhân, quý ân thân...